
Người ta nói, tình
yêu sét đánh xảy ra khi hai tâm hồn “cọ sát”. Tôi đơn phương hướng về
anh, âm thầm, cam chịu vì biết rằng mình chẳng bao giờ xứng đáng với
anh. Ở lớp, anh có nhiều vệ tinh. Tôi biết những người vây quanh anh,
dường như họ cũng có mục tiêu giống tôi. Nhưng tôi không được xinh gái
như họ!
Ngày lớp liên hoan
trong công viên dọc bờ sông Hương, anh hát, mọi người im lặng như chờ
đón một điều mới mẻ. Tiếng đàn cất lên, giọng hát mênh mang, đôi mắt xa
vắng. Tôi dại dột nghĩ rằng những lời anh hát đều dành cho riêng tôi.
Tôi mơ hồ ước một điều thật ích kỷ: Giá như anh là của tôi, giá như
chiều nay chỉ có anh và tôi, tôi sẽ tựa vào vai anh nhìn ra dòng sông
xanh, tiếng đàn của anh sẽ dìu tôi vào giấc mơ đầy hạnh phúc…
Chúng tôi học giáo dục quốc phòng nên cả lớp sinh hoạt và ăn uống chung với nhau. Tối giao lưu văn nghệ, anh lại ôm đàn hát. Rồi anh giới thiệu một bài hát mới: “Bài hát này xin tặng riêng một người có đôi mắt buồn như mùa thu trút lá”. Tôi chợt lặng người. Nhớ có lần đứa bạn tôi bảo: “Trong mắt mày đầy mùa thu”.
Noel đến, khắp các
con phố lấp lánh đèn phản chiếu bụi mưa bay lất phất. Bạn bè tôi trong
ký túc xá hầu như ai cũng có đôi. Họ hẹn hò, họ dỗi hờn, và họ hạnh
phúc. Tôi tủi thân một mình trùm chăn đọc cuốn sách vừa mua lúc chiều.
Giờ này có lẽ anh đang vui bên một ai đó nơi thánh đường, hay có thể là
trong quán cà phê.
Yên Mã Sơn
