Tôi
hiện là sinh viên năm thứ ba của một trường đại học, tuy không danh
tiếng nhưng đó cũng là niềm tự hào của cả gia đình. Gia đình tôi không
khá giả song tôi cũng được cha mẹ cưng chiều, chị em tôi không ai phải
vất vả cực nhọc. Chỉ có điều, cha mẹ tôi vì suốt ngày lo làm kinh tế
nên hầu như chẳng bao giờ có thời gian quan tâm đến chúng tôi sống như
thế nào, học hành ra sao, miễn là no bụng được rồi.
Nhiều khi tôi muốn
nói chuyện, tâm sự với mẹ cũng không thể, vì bà đi làm về mệt mỏi, cần
nghỉ ngơi. Tuy nhiên, mẹ cũng luôn động viên chúng tôi ráng mà học cho
nên người. Biết vậy nên tôi cũng cố gắng tập trung học thật tốt, chẳng
dám chơi bời, bởi vậy tôi không nhiều bạn bè và các mối giao lưu, trừ
bạn học chung. Còn yêu lại càng là một điều xa vời với tôi.
Nhưng đến năm thứ hai
đại học thì tôi quen anh. Tôi có một người bạn rât thân, như chị em vậy
và anh chính là cậu ruột của nó. Một vài lần, anh gọi điện đến hỏi
thăm, tôi vô tình bắt máy rồi hai đứa quen từ đó. Sau đó, nghe bạn tôi
kể nhiều điều tốt đẹp về anh, tôi dần có cảm tình. Anh đã tìm đến nhà
tôi, tỏ tình chỉ sau 2 tháng quen nhau. Tôi thật sự bất ngờ bởi đây là
lần đầu tiên tôi nhận được lời tỏ tình của một người đàn ông. Tôi lưỡng
lự rồi chấp nhận.
Tôi đã vô cùng sung
sướng hạnh phúc khi có được tình yêu của anh. Anh giống như động lực
giúp tôi vượt qua tất cả. Nhưng chẳng hiểu sao, cũng từ đó, người bạn
tôi khuyên tôi đừng yêu anh, vì lí do anh và tôi trình độ không cân
xứng. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn yêu nhau mặc dù gia đình anh không đồng
ý. Mẹ anh nhắn với bạn tôi là nếu yêu anh tôi sẽ khổ, nên hãy tránh xa
anh ra, và từ lúc ấy, tình bạn của chúng tôi rạn nứt, quan hệ của anh
với gia đình cũng không tốt.
Sau nửa năm quen
nhau, tôi cũng bắt đầu nhận ra nhiều sự thay đổi đáng buồn ở anh. Nhưng
có lẽ vì quá yêu, nên tôi vẫn hiểu và thông cảm. Anh luôn bảo tôi ngây
thơ và nhân hậu quá. Chúng tôi ở cùng tỉnh, anh làm ở quê, còn tôi học
ở Sài Gòn, nửa tháng chúng tôi gặp nhau một lần, tình cảm rất tốt đẹp.
Tôi mơ mộng trong tình yêu và cũng tự hào về người mình yêu. Anh làm ăn
rất giỏi, lại được lòng người. Sự nghiệp của anh ngày càng phát đạt,
anh thuê người về làm mở rộng làm ăn. Anh rất quan tâm, tỏ ra yêu chiều
tôi nên tôi tin tưởng anh vô cùng.
Gần một năm quen
nhau, anh đề nghị tôi kết hôn, bảo rằng cưới xong tôi vẫn có thể đi học
tiếp như bình thường, nhưng tôi không đồng ý. Sau đó, anh cũng không
trách và ép buộc gì tôi, mà động viên an ủi, giúp tôi sửa chữa khuyết
điểm, dạy tôi giao tiếp, tôi hạnh phúc vô cùng. Tôi cũng nghĩ rằng mình
thật may mắn đã yêu anh.
Đầu năm học này,
trước khi xuống trường, chúng tôi gặp nhau, vì có chuyện buồn nên tôi
đã tâm sự với anh rất nhiều, và vào cái ngày hôm đó, tôi đã đã sai lầm
khi trao cho anh đời con gái. Sau lần ấy, tôi xuống trường, vừa học vừa
làm, tôi xỉu liên tục, tôi cứ nghĩ mình bệnh, đi khám mới biết mình có
bầu. Tôi hoảng sợ báo tin cho anh, và cũng nói chuyện rất nhiều với
người bạn thân là cháu anh.
Thế rồi, tôi thật sự
bất ngờ trước thái độ của anh. Anh bảo tôi nếu bỏ đứa bé anh sẽ giúp,
còn không thì tôi hãy tự lo liệu đi. Thậm chí anh còn hỏi đó có phải
con anh không. Tôi choáng váng đau khổ, nếu gia đình biết chuyện thì
sao, rồi học hành dang dở, tương lai sẽ thế nào. Trong khi đó, vì nhiều
lí do, bác sĩ không cho tôi bỏ thai vì sợ tôi sẽ vĩnh viễn không có con
nữa. Tôi gọi điện và nói tất cả tình hình cho anh biết. Cháu anh cũng
đi khám bệnh cùng tôi. Tôi quyết định bảo lưu chuyện học, sinh con xong
sẽ tính tiếp. Nhưng trước quyết định đó của tôi, anh hoàn toàn phủ nhận
mọi trách nhiệm. Anh nói tùy tôi, không liên quan đến anh.
Sau này tôi mới biết,
khi tôi đang khốn khổ trong hoàn cảnh như vậy thì anh lại âm thầm chuẩn
bị đám cưới với một người con gái khác. Cuối tháng này, anh sẽ cưới.
Tôi biết được thông tin này là qua đứa bạn thân. Tôi như sét đánh bên
tai. Còn anh, chẳng có một lời giải thích nào hợp lí, thậm chí còn buộc
tội tôi đã sắp đặt mọi việc để ràng buộc anh.
Tôi phải nằm viện hơn
1 tuần chờ theo dõi, khi đó thai đã 2 tháng. Bố mẹ anh xuống thăm tôi,
họ hiểu rất rõ tình cảnh của tôi. Nhưng họ đã sắp xếp với nhau cho tôi
uống thuốc phá thai. Tôi cũng giấu gia đình mình, âm thầm chịu đựng .
Vừa ở bệnh viện về buổi sáng, thì tối hôm đó tôi vào cấp cứu. Sáng hôm
sau, tôi đã bị sảy thai. Gia đình họ gọi điện hỏi thăm tình hình chỉ để
biết cái thai đã hỏng chưa, nhưng cũng chỉ cuộc điện thoại đó rồi bỏ
mặc tôi ở bệnh viện suốt một tuần nữa. Họ cấm đứa cháu họ là bạn tôi
không được chơi với tôi nữa, nói xấu tôi với phòng tôi khi tôi nằm
viện. Họ bảo tôi sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự gia đình họ, vì họ đã dạm
hỏi đám khác cho anh, còn tôi rồi mọi chuyện sẽ qua.
Sau 2 ngày ở bệnh
viện về, tôi phải thi học kì ngay, tôi cũng không thể tiếp tục đi làm
thêm nữa, khi đó tôi nghĩ tới cái chết vì không còn chịu đựng và sống
nổi nữa. Đã thế, chẳng hiểu có phải gia đình anh ta muốn chế giễu tôi
không mà còn gọi điện mời tôi về dự đám cưới anh ta vào cuối tháng này.
Tôi sợ cuộc sống này
vô cùng, tôi đã phải trả giá quá đắt, tôi xấu hổ vì mình sống không
xứng đáng với đạo đức truyền thống. Nhưng tôi vẫn phải sống. Tôi quá
ngây thơ, nghĩ đơn giản, không thể nghĩ họ lại độc ác như thế. Tôi đau
khổ, buồn và tuyệt vọng vô cùng. Người đã yêu, cùng tôi chia sẻ vượt
qua bao khó khăn hơn một năm qua lại là người như vậy, cả gia đình của
họ nữa. Bây giờ tôi chỉ sống như tồn tại, tôi thương cho đứa con tôi
nghiệp xấu số, đêm nào tôi cũng mơ mộng, ám ảnh về điều đó. Cuối tháng
12 này tôi lại bắt đầu học kì mới. Tôi không muốn về nhà mà chỉ muốn bỏ
đi một nơi thật xa, muốn trốn tránh tất cả. Tôi tuyệt vọng quá!
