Đời sống » Tâm sự
Tags: mắt em, nước mắt em, mắt em rơi..., nước mắt em rơi...,

Số lượt xem: 1178
Gửi lúc 09:26' 21/04/2010

Nước mắt em rơi...

Anh lúc nào cũng nghĩ em mạnh mẽ, em cao thượng, em người lớn… nhưng anh có biết không, nước mắt em rơi có phải đâu là thật?

Lâu lắm rồi, em đã tưởng không có người đàn ông nào hiểu em, thương em và chăm lo cho em như bố mình. Rất nhiều năm sống bên bố, em đã thừa hưởng cái bản tính lạnh lùng, coi sự đời dửng dưng, nói ít mà chỉ bằng hành động… Đôi khi sống như thờ ơ nhưng thực tế lại rất quan tâm và lo lắng cho mọi người.

Lớn dần lên và hiểu cuộc sống, em nói là chưa yêu ai thì liệu anh có tin không? Em đã từng yêu một người trong câm nín, tình yêu ấy đơn giản như một tình bạn, một sự quan tâm… Em chưa từng ngồi bên ai, chưa dựa vào bờ vai ai để khóc, chưa cần sự quan tâm của ai... Chẳng phải vì em mạnh mẽ, mà đơn giản chỉ vì em muốn một người hiểu em và yêu em, chấp nhận con người em với bản tính lạnh lùng, ngang bướng nhưng lại rất trẻ con…

Rồi em gặp anh.

Ngày đó với em, đúng như anh nói, em coi anh bằng nửa con mắt, nhưng không vì em kiêu ngạo như anh nghĩ mà đấy là do bản tính của em. Với em, chỉ cần một người là đủ một thế giới. Nên anh không đọng lại trong em gì cả… Cho đến ngày có một người - tri kỷ của em đã nói rằng: Anh tốt. Từ đó em bắt đầu để ý đến anh. Rồi chúng ta cùng chuyển nhà, cùng đến ở trong khu tập thể, mọi người vẫn hay nói rằng "anh ở đầu sông, em cuối sông". Mà tại sao hai chúng ta lại ở hai phía như thế nhỉ? Có phải giống như anh hiểu em hơn tất cả mọi người nhưng lại không chia sẻ cùng em không?

Nước mắt em rơi..., Tình yêu - Giới tính, 
Bạn trẻ - Cuộc sống, khóc, người yêu tôi khóc, buồn, đau khổ, cô đơn, 
yêu thương

Lần này em không biết mình có đủ lòng bao dung để bỏ qua cho anh không nữa?

Anh hiểu từng lời em nói, từng suy nghĩ và hành động của em, chịu đựng từng lời nói ngang ngược của em... nhưng anh không chia sẻ cùng em mà lại sợ em. Tại sao anh lại như vậy chứ?

Anh trước mặt em thì dịu dàng, chăm sóc cho em nhưng tại sao đằng sau lưng em, lúc không có mặt em anh lại làm những việc tổn thương em như thế? Em đã nói với anh rất nhiều lần rằng, thế nào em cũng chịu được, em cũng vượt qua được. Nhưng anh phải nói cho em biết rằng anh không cần em nữa, rằng anh đã mệt mỏi vì em… Nếu như thế em sẵn sàng rời xa anh, em sẽ vẫn mỉm cười sống bên cạnh anh dù tim xót xa đau. Nhưng đằng này, cứ mỗi lần có lỗi với em, anh lại tốt hơn với em, chăm lo cho em hơn… Để làm gì? Em vốn là người nhạy cảm, em ít nói, ít giao du, ít ra khỏi phòng (kể cả phòng làm việc) nhưng em biết rất nhiều điều. Em chưa làm gì xúc phạm anh, cũng chưa bao giờ làm anh xấu hổ, vậy thì tại sao anh lại luôn làm em đau lòng? Em đã bỏ qua rất nhiều lần như thế. Anh biết không, em cũng là con gái, cũng yêu thương, hờn giận như tất cả mọi người. Chỉ riêng điều đó là anh không hiểu. Anh lúc nào cũng nghĩ em mạnh mẽ, em cao thượng, em người lớn… nhưng anh có biết không, nước mắt em rơi có phải đâu là thật?

Lần này em không biết mình có đủ lòng bao dung để bỏ qua cho anh không nữa? Em rất tiếc và thấy đau lòng, anh có hiểu không anh?



Các tin khác



«Quay lại

↑ Top