Chẳng ai quy định cách xưng hô giữa
hai vợ chồng. Khi yên ấm gọi như thế nào cũng không sao, nhưng cãi nhau rồi,
gọi sao cũng không hả...
Điểm chung của các cuộc cãi nhau giữa hai vợ chồng: Hầu như tất cả những người trong cuộc đều “tình nguyện” thay đổi đại từ nhân xưng. Hỏi mười cặp, đa số thú nhận khi cãi nhau đến cực điểm, chẳng mấy ai còn nghĩ đến việc xưng hô với nhau như thế nào cho lịch sự. Các “nơ ron” thần kinh chỉ tập trung nghĩ tới việc gọi người kia bằng gì cho… hạ hỏa thôi. Họ thú nhận: “Lúc đó điên lên rồi, làm sao anh anh, em em được”.

“Anh - em” hay “ông - tôi”
Khi
yêu, người ta có hàng trăm mỹ từ để gọi nhau, nhưng giận rồi, tìm được một danh
xưng đáp ứng đủ các yêu cầu không được chợ búa, không được ngọt ngào, gọi xong
phải thấy hả giận mà “kẻ còn lại” không cảm thấy bị xúc phạm… quả là khó hơn
lên trời.
Vốn
là bạn “thanh mai trúc mã”, vợ chồng chị Hương lại có chung biệt danh là
Heo. Khi lấy nhau cả hai thống nhất gọi “thân mật” là Heo anh và Heo em.
Khi
gặp xích mích nho nhỏ, vợ chồng chuyển tông xưng anh - em. Khi xích mích lớn
thì chẳng anh - em gì nữa mà chỉ… Heo thôi.
Thế
nên mới có cảnh mẹ chồng của chị cứ lừng khừng trước cửa phòng hai vợ chồng nửa
muốn vào làm “đại sứ thiện chí” nửa không vì cứ nghe cái điệu: “Heo nói cái gì,
nói lại Heo nghe coi, sao Heo cố chấp thế…”. Bà không tài nào phân biệt được
“chúng nó” đang cãi nhau hay “mắng yêu” nhau nữa.
Vợ
chồng anh Thắng lại ngược đời hơn. Bình thường thì: “Ba ơi, ra em nói nè” hoặc
“Mẹ nó ơi, giúp anh một tay”. Lúc mặt nặng mày nhẹ, chuyển qua xưng tên Thắng
và Quỳnh (vì hai vợ chồng vốn là bạn học). Đến khi “sùng” lên mới “xài” anh -
em. Vậy nên lắm lúc chồng đang say sưa coi bóng đá mà nghe giọng vợ thánh thót gọi “anh”
từ dưới bếp là sợ điếng người vì biết giông bão sắp xảy ra.
Còn
chị Ánh đến giờ vẫn nhớ hoài “tình huống nhạy cảm” duy nhất của hai vợ chồng
suốt ba năm chung sống.
Khi
thấy ông xã “cứng đầu” không chịu hiểu mình, chị buột miệng: “Sao ông kỳ vậy,
tôi nói đến vậy mà còn không chịu hiểu?”.
Chồng
chị ngay lập tức chuyển từ mặt đỏ gay sang tái mét (do giận đến cực điểm) và
gào lên: “Em có bỏ ngay cái kiểu xưng hô đó đi không thì bảo, dù có thế nào
cũng phải anh - em nhớ chưa?”.

Hồi
mới cưới, hai anh chị đã giao kèo dù thế nào vẫn phải “anh và em”. Bây giờ lỡ
là người phá vỡ giao kèo trước, chị Ánh cũng hơi quê. Chị chỉ còn biết lí nhí
nói: “Em xin lỗi”, im lặng vài phút chữa thẹn rồi quay lại chủ đề chính và cãi
nhau tiếp.
Cũng
có nhiều cặp vợ chồng do đột ngột sáng tạo ra những cách xưng hô không giống ai
lúc cãi nhau mà vợ chồng lại chuyển giận thành yêu.
Giận
quá… lại hóa yêu
Anh
Thịnh vốn thua chị Duyên hai tuổi. Một lần hai vợ chồng gây lộn, trong lúc chị
vẫn anh - em ngọt nhạt thì anh chuyển tông: “Chị thích thì về quách nhà chị,
cho tôi nhờ!”. Nghe giọng chồng cực kỳ nghiêm túc, thêm cái mặt “chằm vằm”, chị
biết anh không đùa, nhưng cái từ “chị” khiến chị ngớ người, không nhịn được
cười.
Chẳng ngờ cái chiêu đổi danh xưng định chọc tức vợ của mình lại phản tác dụng, anh Thịnh đành tỉnh bơ làm lành: “Thích già hơn người ta lắm à, sao mới nghe chị đã cười khoái trá thế kia!”. Thế rồi, hai vợ chồng liếc trộm nhau xem phản ứng ra sao, cuối cùng lại tay trong tay.

Giận
quá mà không thể hiện được sự bực bội còn khổ hơn. Hoàn cảnh của chị Thanh Hằng
quả là oái oăm. Chồng chị là người nước ngoài nên yêu cũng “you - me”, ghét
cũng “you - me”.
Một
lần “đụng độ”, cảm thấy ức chế vì không thể gọi chồng bằng cái gì đó “sốc” hơn
cho bõ tức, chị quyết định phải nói “ you are… cái gì đó” và buột miệng: “You
are such a silly man”.
Ông
xã chị tròn xoe mắt rồi hét lên bằng tiếng Việt hẳn hoi: “Anh không muốn gọi là
silly đâu nhé. Silly là từ dành cho con nít, anh là đàn ông, em chửi anh là
“stupid man” còn hơn. Em muốn hàng xóm cười vào mặt anh à”. Lúc đó chị mới sực
nhớ hàng xóm của mình cũng là người nước ngoài. Thế này thì mất mặt chồng quá
nên đành ôm lấy chồng mà xin lỗi.
“Mày
- tao” hay trống không
Thực
tế, không phải cặp vợ chồng nào cũng giữ gìn được ranh giới của sự tôn trọng
khi cãi nhau bởi “cả giận mất khôn”.
Bình
thường yêu nhau là thế, nhưng đụng chuyện, không ít cặp mạt sát nhau như kẻ
thù. Nhẹ thì “mày, tao, mi, tớ” nặng có khi chẳng tiếc lời mà “ thằng này, con
kia”. Mà người khơi mào đa phần là những ông chồng nóng tính.
Có
chồng là dân xây dựng nên chị Lan thấm thía hơn ai hết tình cảnh này. Suốt ngày
làm việc trên công trường, gào thét với đám công nhân riết thành quen miệng,
nên hễ xảy ra chiến tranh, chồng chị chuyển hệ “mày - tao” với vợ ngay tắp lự.
Góp ý vài lần với chồng, anh à ừ đâu đó rồi thời gian sau lại “ngựa quen đường
cũ”. Nhiều lúc không kiềm lòng nổi chị cũng “mày - tao” luôn với chồng cho hả.
Tuy
nhiên, không ít cặp vợ chồng coi việc “mày - tao” khi xung đột như một phương
thuốc để hạ hỏa. Cứ “mày - tao” tung tóe đi rồi cả hai sẽ thấy nhẹ nhàng hơn
chứ kiềm chế mà “anh - em” có khi giận nhau cả tháng trời.
Tuy nhiên, hậu quả để lại của những lần trút giận xả cửa cũng không dễ chịu lắm, ngoài việc tổn thương nhau, con cái bao giờ cũng là nạn nhân đầu tiên.

Chính
bản thân chị Lan cũng phải thừa nhận: “Cứ sau mỗi lần cãi nhau lại thấy xấu hổ
với chính bản thân mình và với cả hàng xóm láng giềng”.
Không
“mày tao”, cũng không “anh em, chồng vợ” được, nhiều cặp chọn giải pháp đá
thúng đụng nia, chửi chó mắng mèo. Nếu có phải mở miệng, nói trống không vẫn dễ
hạ hỏa hơn.
Sống
chung với bố mẹ vợ nên vợ chồng anh Giang chọn biện pháp xưng hô “trống không”
mỗi khi giận để không làm kinh động đến các cụ.
Có
hôm gây lộn với vợ xong, tự nhiên cái bồn nước bị hỏng, anh Giang leo lên gác
sửa. Lọ mọ leo đến nơi anh mới biết quên mang đồ nghề. Lỡ lấy cái máy bơm ra
rồi, không có cách nào, anh đành ngồi trên mái nhà nói “trỏng” xuống: “Lấy cái
hộp đồ nghề giùm... cái đi!”.
Ai
dè, lúc đó vợ anh đi ra ngoài. Mẹ vợ ở dưới bếp nghe không rõ bèn hỏi lại: “Lấy
cái gì?”.
Anh
Giang nghe kiểu trả lời “trống không” đinh ninh là vợ nên “làm tới”: “Lấy cái
hộp đồ nghề đó, tắt ti vi đi, cứ ngồi ôm tivi sao nghe được
hả?”. Bố vợ đang ngồi ngoài phòng khách nghe thấy “sùng máu” lôi thằng con rể
xuống làm cho một bài vì cái tội “láo lếu” với mẹ.
Chị
vợ đi về biết chuyện vừa thương chồng vừa buồn cười. Từ đó, hai vợ chồng dù có
giận nhau cách mấy đi nữa cũng không dám nói “trống không”.
Anh
Vinh lại rơi vào một tình huống dở khóc dở cười hơn. Vợ chồng anh vốn chẳng mấy
khi to, tiếng, nhưng vợ anh lại mắc cái tật giận dai. Giận lên chị chẳng la
hét, mắng mỏ gì nhưng mặt mày lại sưng sỉa. Ai nói gì chị cũng mặc, cứ lùi lũi
làm hết việc nhà rồi im lặng lên giường trùm chăn… khóc.
Khổ
nỗi hai vợ chồng sống chung với bố mẹ anh. Mỗi lần vợ chồng giận nhau, thế nào
anh cũng bị mẹ “kể tội”: “Con dâu không biết trên dưới, mẹ chồng gọi cứ ở lì
sau bếp, đã thế nói chuyện còn lí nhí trong miệng, chẳng ra thể thống gì”.
Anh bạn cùng cơ quan nghe thế mới hiến kế: “Hễ vợ giận mặt “lì ra”, cứ quát cho một câu thật nặng vào, để xem còn dám làm mình làm mẩy nữa không”.

Mấy
tuần sau, do bất đồng ý kiến, thấy vợ bắt đầu chiến thuật im lặng, anh bèn
trợn mắt hét: “Mày có chịu nói gì không thì bảo…”. Chị vợ vốn cao huyết áp, lại
là giáo viên, nghe chồng mình xưng “mày” với mình nên lên tăng xông, lăn đùng
ra… ngất.
Đưa
vợ đi cấp cứu về anh Vinh méo mặt khi biết cả khu phố đồn ầm lên là anh đánh
đập vợ dã man tới nỗi phải đi bệnh viện.
Dập
tắt núi lửa phun trào
Giận
rồi làm thinh như vợ anh Vinh thật không phải cách, nhưng nhiều người lại chọn
cách này. Tại sao ư? Bởi họ biết khi đã mở miệng rất khó giữ được những lời lẽ
đàng hoàng. Nhiều cặp đôi công nhận: “Lúc cãi nhau lên đến đỉnh điểm, ai cũng
dễ buông lời xúc phạm đối phương”.
Biết
tục tằn với nhau chẳng ra sao cả, nhưng cơn giận như núi lửa sắp phun trào, cứ
hừng hực. Cả vợ và chồng như xe mất phanh, cứ lao vào “đốp chát” cho hả, rồi
đánh nhau lúc nào không hay.
Chuyện
hài hước kể rằng ở tòa án, vị quan tòa hỏi bị can: “Tại sao anh đánh vợ anh dã
man như vậy?”
Anh
ta thưa: “Thưa quý tòa, lúc đó cô ấy không phải vợ tôi”.
Quan
tòa hỏi: “Chẳng phải vợ anh thì là ai?”.
Anh
ta nói: “Lúc đó cô ta xưng là… “bà” tôi”.
“Lời
nói không mất tiền mua…”. Có một mẹo nhỏ nhiều người truyền tai nhau: Khi cãi
nhau hãy coi vợ/chồng là ông chủ.
Đã
cãi nhau với ông chủ dù sao cũng phải có chút nể nang, biết đâu là giới hạn.
Đợi hai bên nguôi giận, gặp nhau nói chuyện thiệt hơn cũng chưa muộn. Đừng để hạnh phúc vụt bay chỉ vì
một câu nói.
Thúy Ngân
Chuyen de lien quan